Cuộc Triệt Thoái Chiến Lược 2012

Cuộc Triệt Thoái Chiến Lược 2012

. Đinh Tấn Lực

Bá cáo thất lạc một đôi giày cao gót màu hồng, mũi hở lổ nhỏ, da thật, hàng hiệu, số 37, có đệm mút silicon Combo bảo vệ gót, bị đánh rơi trên tuyến đường từ 34 Láng Hạ đến Câu lạc bộ ‘Đi lên bằng đôi chân của chính mình’, đối diện chếch vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Ai nhặt được xin vui lòng đem đến câu lạc bộ hoàn trả, sẽ hậu tạ”.

Bản bá cáo không ký tên khổ chủ, nhưng do các bản tin dồn dập trên trang nhất các tờ báo thừa xã luận và dư lá cải mấy hôm nay, cư dân Hà Nội đoán non đoán già ra nhiều chuyện…

Hóa ra là có người bị sút giày trên đường tháo thân, mà các báo không chịu nói rõ ngọn nguồn.

Cho tới nay chưa nghe một ai nhắn tin tìm thấy và hoàn trả đôi giày da hàng hiệu đó, nhưng ngẫm sâu hơn, người ta đã tìm thấy một niềm vui nho nhỏ khác, là báo chí trong lề/ngoài sạp đã chọn cách thông tin dữ kiện vừa đủ cho người đọc tự luận rồi rỉ tai nhau những tình tiết mắm muối, cho tới khi bản tin thành món kho quẹt. Như Rứa, bạn Son sẽ không có cớ để hành tỏi gì được.

Còn dân mạng thì gú gờ chấm tiên lãng rầm rập. Các bản tin bật ra bôm bốp hàng nghìn bức ảnh người đẹp “bát nhang”, nói theo nhà thơ Khế Ngọt, đang điệu đàng “cat walk” trong bộ váy ngắn sắc hồng và đôi giày cao gót cùng màu trên đường kinh lý kiểm tra về tiến độ thi công và chất lượng của một công trình hoành tráng đang xây cất ngổn ngang gạch đá.

Những bản tin đó chỉ mới cách đây tròm trèm hai tháng, đánh dấu những ngày “xôn xao khai ghế” của vị nữ chủ tịch HĐQT một công ty tầm vóc và nức tiếng trong ngành xây dựng. Báo chí đã hết lời ca tụng rằng nàng chỉ mới 24 tuổi, từng tốt nghiệp cử nhân Thông tin Đối ngoại từ Học viện Báo chí & Tuyên truyền, và từng tham gia nghiên cứu khoa học cấp trường đạt loại khá với đề tài “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay”. Tức là loại đề tài thang máy đã từng đưa bố nàng vào Bộ chính trị. Rồi quày ngược lại, đưa nàng lên chức sếp lớn HĐQT ở độ tuổi trẻ nhất trong hàng chủ tịch, lập thành tích kỷ lục cả nước, bằng chính đôi chân của mình từng mang đôi giày thất lạc nói trên. Nàng họ Tô, tên chính thức trong khai sinh là Linh Hương, không hề giống như tên gọi chiết tự nôm na ngoài đời như nhà thơ Khế Ngọt ưu ái trao tặng.

Còn thời sự mấy ngày nay thì rộn ràng đi tin Tô công nương đã lập thêm kỷ lục thứ nhì là trở thành người thôi chức chủ tịch HĐQT và cả chức thành viên HĐQT Vinaconex, chỉ sau già 2 tháng tại vị.

Thường thì thiên hạ vẫn tưng bừng khai trương và âm thầm đóng cửa. Trường hợp nàng Tô thời đại có khác. Chỉ cần suýt soát 69 ngày là đã có thể ăn mừng liên tiếp từ “xôn xao khai ghế” đến đến “rôm rả tuột sàn”.

Mà không phải chỉ mình nàng Tô độc diễn.

Công nương Nguyễn Thanh Phượng cũng vừa chính thức thôi giữ chức đại diện pháp luật của Ngân Hàng Bản Việt, sau 6 tháng ngồi ghế chủ tịch HĐQT. Sự cố này cũng được báo chí loan tải trang trọng trên những trang nhất.

Tên tuổi của những người thay thế các công nương phủi đít hay mất giày này cũng được trình làng trịnh trọng, như những nhấn mạnh cần thiết trong thời buổi nhiễu nhương thế sự nhiều phe chỉ tay qua lại đến mức chóng mặt hiện nay.

Trên trang mạng chính thống của đảng CSVN đã có bài nhận định bằng một gam màu không mấy sáng: “…Củng cố, chấn chỉnh và tái cơ cấu hệ thống ngân hàng là nhiệm vụ cấp bách của ngành Ngân hàng để cùng với tái cấu trúc đầu tư, trọng tâm là đầu tư công và tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước mà trọng tâm là các tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước…”.

Liền theo đó là những bản tin bom tấn không thể che dấu như thời màn sắt màn tre, nghe cứ như tình hình Liên Xô thời cuối thập niên 1980s, về tổng số nợ công; về Vinashin và Vinalines vỡ nợ; về EVN cần 180.000 tỷ đồng cứu trợ; về Vingroup với 300 triệu USD trái  phiếu chuyển đổi quốc tế; về cục trưởng hàng hải đi tàu ngầm; về biện pháp đề xuất phát hành 100.000 tỷ đồng mua nợ xấu rồi sau đó rút tiền ra khỏi các tuyến lưu thông; về các quả bóng địa ốc đang lần lượt nổ tung; về việc thu hồi nghị quyết 11 từng bóp chẹt cuống họng liên ngân hàng; về lượng đầu tư FDI giảm mạnh; về hàng chục vạn doanh nghiệp vừa và nhỏ phá sản hay đã chết mà chưa khai tử; về dự định in thêm tiền độn gói kích cầu cứu nguy kinh tế; về lượng ngoại tệ dự trữ cạn đáy; về tình hình thu gom vàng miếng trong túi dân; về lời bàn đồng loạt rút tiền tiết kiệm; về hoạt động của Cty mua nợ xấu DATC; về sự vắng mặt của thống đốc Bình trong phiên họp QH vừa qua; về một hệ thống ngân hàng đang lần lượt gãy từng cột trụ khiến các nhóm lợi ích náo động v.v…

Cho nên không thể trách vì sao độc giả/thính giả báo/đài đã phải tự suy ra các sự kiện “rôm rả tuột sàn” của các chủ tịch trẻ nói trên, hay chiến thuật “ôm bình hơi” của Nông Đức Tuấn và Nguyễn Thanh Nghị… là một kiểu động thái bảo hiểm được nâng tầm lên hàng đối sách giữ gìn gia sản trước các nguy cơ khó tránh đã thấy trước. Ngay cả công tử Nông Quốc Tuấn cũng được bố trí cho rút chân ra khỏi điểm nóng Bắc Giang. Nghĩa là nhộn nhịp tìm cho ra những bãi đáp ít mô mìn nhất. Có tin còn cho biết đó là nội dung chính của những buổi họp kín trong gia đình nữa. Đặc biệt là phải sớm giải quyết rốt ráo trước khi nghị quyết 4 làm vệ sinh đảng bắt đầu đi vào hoạt động ở khu vực rất gần lỗ đen vũ trụ.

Thảm thay! Tất cả đã trám chỗ cho những bản tin hay xã luận lẽ ra phải loan báo đại trà về một lũ giặc vẫn ngang nhiên vi phạm công ước về luật biển của LHQ, vẫn tiếp tục trâng tráo ra lệnh cấm biển ta, giết ngư dân ta, tuần tra biển ta và “sẵn sàng chiến đấu”, nâng cấp và đặt cơ quan quân sự ở Tam Sa, thậm chí, gọi thầu khai thác thềm lục địa của ta v.v…

Trong lúc đó, quốc hội đã thông qua Luật Biển, mà tuyên giáo cùng lũ con cháu Trọng Thủy ở trung ương quyết không cho một báo nào đăng tải nội dung. Hoặc giấu biến nguồn tin Cty TEPCO của Nhật tự ý hủy bỏ kế hoạch xuất khẩu điện hạt nhân sang Việt Nam…

Cùng lúc đó, trong cuộc tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, tổng Trọng, tác giả nghị quyết  quét đảng số 4, kiêm đại biểu quyền lực tối cao QH, đã trả lời những bức xúc dồn dập của người dân bằng hai câu cực sáo: “Hết sức sốt ruột”, nhưng, “…Phải có cái nhìn khách quan, biện chứng để không mất phương hướng…”. Rồi nhẹ nhàng cảm ơn và …biến, như đã từng lặng lẽ biến khỏi Cuba và & Brazil tháng trước.

Cũng cùng lúc đó, chủ tịch Sang, kiêm đại biểu QH, thông qua các cuộc tiếp xúc cử tri ở Sài Gòn, đã “răng trả răng mắt trả mắt” với đối thủ ngang tầm trong BCT bằng những thông điệp nặng ký. Chẳng hạn như, phát biểu về sự kiện nổi cộm là Dương Chí Dũng lặn sâu và lặn lâu, như sau: “Ở đây cũng cần xem thấu đáo có phải do không biết các sai phạm trước đó hay do bao che nhau”, được coi là tương đương với ngón tay chỉ mặt bầy sâu.

Ráp vào một sự kiện thời sự khác là trang mạng “Quan làm báo” hoạt động thoải mái với số lượt người đọc gia tăng chóng mặt, chỉ bởi chủ trương lật ngửa các quân bài, đặc biệt là quân bài thủ Dũng và các quan thái giám Bình/Huệ/Vinh/Thăng/Hưởng… quyền thế ngất trời/bốc đồng dậy đất quẩn quanh, bằng nội dung chuyện dài cung đình nhiều tập phong phú có phần vượt  tờ báo chui “Người Sài Gòn” thời trước.

Động lượng phản pháo giữa triều ắt hẳn không dừng ở đây hay ở mức độ này. Khó ai biết được là những vụ án cộm của thời Năm Cam, Thác Ném, PMU, Securency, Vinashin, Vinalines v.v… sẽ có cơ được lật lại để phơi nắng công luận hay không. Người ta chỉ có thể sơ kết các vụ việc Hoàng Yến đổi Thanh Phượng cộng Linh Hương, cùng một loạt chỉ thị triệt thoái chiến lược khắp nơi. Và sẵn sàng thưởng ngoạn những chiêu thức ngoạn mục hơn nhiều đang được lên khung giữa các phường rối nước trên sân khấu Thủy Đình Hà Nội.

Chưa kể là những lễ hội đàn trai tế thần sắp diễn. Những kẻ được/bị thay vào vị trí của các công nương, kể cả bí thư mới Bắc Giang, đều đang thấp thỏm trước mùi nhang khói. Bởi, đã có lọng che cỡ Linh Hương hay Thanh Phượng còn chạy rớt giày, thì sá gì mấy cái ô đang rách? Chỉ ngoại trừ trường hợp họ được Dương Chí Dũng truyền nghề. Hoặc dám cả gan “trạng chết chúa cũng băng hà” mà tung ra hàng trăm điều bí mật khác. Gì thì gì, đó cũng là những hệ quả của một tương lai thấy trước. Trong khi tình hình cả nước đã kiệt quệ đến mức khó còn chỗ xà xẻo cho xứng với những án tù “đổ vỏ” khó né.

Những hệ quả cá nhân đó, thật ra cũng chẳng là cái đinh gì, so với sự dao động tinh thần ở mức đại trà trong hàng ngũ đảng viên, về hoạt cảnh triệt thoái trong cuốn phim Vỡ Trận hồi hai đang trên đường ra rạp, cùng chiều với hướng tháo chạy của một hệ thống tham nhũng đang cố bảo toàn gia sản. Câu hỏi lớn của từng người là có nên trả thẻ đảng, ngay bây giờ, như Linh Hương tháo giày không ?

Đôi giày hàng hiệu màu hồng nọ, trong tương lai, biết đâu sẽ được đấu giá để được trưng bày trong một viện bảo tàng nào đó, đánh dấu những ngày cuối của một hệ thống tội ác có tổ chức, có lãnh đạo, đang tan rã vì các nhóm lợi ích bất đồng?

30-06-2012 – Hưởng ứng cuộc biểu tình ủng hộ Luật Biển của Việt Nam ngày mai.

Blogger Đinh Tấn Lực

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 27 other followers

%d bloggers like this: