Những Điều Mẹ Không Dạy Cho Con

 

bekymebecon

LS Đặng Đình Mạnh – Những Điều Mẹ Không Dạy Cho Con.

Mẹ cho con hình hài, nhưng đất nước cho con nguồn cội. Mẹ dạy con gọi cha, nhưng đất nước cho con tiếng nói. Mẹ nuôi dạy con lớn, nhưng đất nước cho con sức vóc làm người …

Con hỏi mẹ : “Sao đất nước mình nhỏ bé, không đẹp đẽ trong mắt bạn bè thế giới”, mẹ chạnh lòng: “Phải làm gì để con tự hào được là người Việt? Phải làm gì để con là một người Việt đáng tự hào?”.
Mẹ dạy con điều gì nữa ư? Không đâu con, con đã được học vô số điều ở trường học! Cho nên, thay vì dạy thì mẹ sẽ nói về những điều mẹ không dạy con…

Mẹ sẽ không dạy con: Việt Nam có rừng vàng, biển bạc.
Nhưng, mẹ sẽ nói với con rằng, rừng thẳm kia với tài nguyên phong phú từ bao đời nay đã bị vắt đến gần cạn kiệt; biển xanh mênh mang kia từ cha ông truyền lại nay đang thu hẹp dần vì giặc ngoại bang; thú rừng kia chỉ còn là hình ảnh trong sách giáo khoa hay là những vật trang sức nhồi bông trong phòng khách kẻ trưởng giả… Mẹ sẽ chỉ cho con xem những ngọn đồi trọc nham nhở, lở lói, khô cằn trên dọc đường cái quan; những con sông cạn nước, trơ đáy về mùa hè nhưng ngập tràn vượt nóc nhà đồng bào ta vào mùa lũ… Mẹ sẽ chỉ cho con thấy những đám khói bụi mờ ảo, dày, quánh đặc dần đang bao phủ thành phố, những bãi rác thải khổng lồ ngày càng cao hơn, to hơn đang bốc mùi tanh tưởi …
Để con biết rằng, sự thật không phải lúc nào cũng nằm trong những chữ nghĩa hoa mỹ trên những trang giấy sạch sẽ thơm tho!

Mẹ sẽ không dạy con: Người Việt thông minh, cần cù, nhẫn nại.
Nhưng mẹ sẽ kể với con về hình ảnh cháu bé người Nhật Bản tại thị trấn đã xảy ra cơn thảm họa sóng thần, chú đã khước từ chỗ xếp hàng phía trên của một người lớn nhường cho dù trong giá lạnh … Chính sự tự trọng, ý chí quật cường, để từ tro tàn đổ nát của cuộc chiến tranh thế giới thì cha anh của chú bé người Nhật đã đứng dậy và trở nên một trong vài ba quốc gia giàu có và hùng mạnh bậc nhất trên thế giới. Mẹ cũng sẽ chỉ cho con thấy bên cạnh những hình ảnh học sinh gốc Việt nhận lãnh những tấm bằng khen danh dự về học vấn thì vẫn có những tấm bảng lưu ý báo động rằng người Việt ăn cắp; bên cạnh những câu chuyện người gốc Việt đảm đương những trách vụ quan trọng ở nước ngoài làm rạng danh dân tộc thì cũng có những hình ảnh đám đông người Việt chen lấn, xô đẩy nhau ở mọi nơi, mọi lúc để tìm chỗ đứng phía trên của người khác một cách bất công…
Để con biết rằng, tuy “thông minh, cần cù, nhẫn nại” là cần thiết, nhưng chính lòng tự trọng và ý chí quật cường mới quyết định phẩm giá của một dân tộc trong vô số các dân tộc đang cùng chung sống dưới gầm trời này!

Mẹ sẽ không dạy con: Đất nước ta ra ngõ gặp anh hùng!
Nhưng mẹ sẽ nói với con rằng, mỗi tấm huy chương được phát, mỗi tấm bằng khen được trao, mỗi tấm ảnh được khắc trên đài tổ quốc ghi công là thêm nhát dao cứa vào vết thương lòng vĩnh viễn không bao giờ liền miệng của những người mẹ già, cô vợ trẻ, đứa con thơ đang khao khát mong chờ người thân về nhà trong ngày sum họp… Và mẹ cũng sẽ kể cho con biết có những nền độc lập được xây dựng đôi khi không cần đến xương máu đồng bào mình, nó không khiến bạn bè quốc tế phải sợ hãi khi nhìn chúng ta như những kẻ hiếu chiến, khát máu …
Để con biết rằng, không phải con đường nào đi đến cứu cánh thì đều phải trả giá bằng máu và đằng sau mỗi tấm huy chương hào nhoáng đều có thể là nỗi đau xót khôn nguôi!

Mẹ sẽ không dạy con rằng: đất nước ta là vô địch, bách chiến bách thắng!
Nhưng mẹ sẽ kể cho con những câu chuyện về cột đồng Mã Viện với dòng chữ khắc trên đó “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt”; về một nghìn năm đô hộ của giặc phương Bắc, non trăm năm thuộc địa người phương Tây; về những Đỗ Thích, Trần Di Ái, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống bán nước cầu vinh; về một Ải Nam Quan không còn là một phần của đất nước, về một Hoàng Sa, Trường Sa đang là những phần lãnh thổ bị chiếm đóng bởi ngoại bang…
Để con biết rằng, bên cạnh những trang lịch sử hào hùng của dân tộc mà con có thể tự hào về nòi giống vẫn có những khoảnh khoắc u uất, vĩnh viễn không thể nào quên!

Mẹ sẽ không dạy con: Người khác ta là kẻ xấu!
Nhưng mẹ sẽ nói với con rằng, không ai chọn cửa để sinh. Chín người thì mười ý. Chính sự khác biệt đã tạo nên những giá trị, phẩm chất riêng cho từng cá nhân, để mỗi người có thể học được điều gì đó từ người khác. Con hãy mạnh mẽ phát biểu quan điểm của mình nhưng bên cạnh đó, con hãy biết tôn trọng quan điểm của người khác. Mẹ sẽ kể cho con câu chuyện về công viên Hyde Park của nước Anh, nơi mà từ năm 1904 đã có một góc Speaker’s Corner để bất kỳ ai cũng có thể đến đó để tự do nói lên ý tưởng, quan điểm của mình, nơi mà thế giới văn minh không giam hãm, cầm tù người có quan điểm khác với chính quyền.
Để con thấy rằng, kẻ xấu, đáng khinh đôi khi chính là người đang đứng trên bục cao trịnh trọng đọc diễn văn, trong khi người khả kính, đôi khi lại chính là người khoác chiếc áo tù nhân đang trầm ngâm đứng sau song sắt giam cầm!

Mẹ sẽ không dạy con về cách để mưu tìm chiến thắng!
Nhưng mẹ sẽ nói với con về sự tha thứ, về vua nhà Trần khi thắng giặc Nguyên Mông đã cho đốt sạch tráp đựng thư xin hàng của các quan trong triều, về Nguyễn Trãi “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo” để cấp thuyền, ngựa, lương thực … cho tàn quân giặc Minh về nước.
Mẹ cũng sẽ kể cho con nghe câu chuyện từ thế kỷ trước, sau ngày 30/04/1975 thì đã có hàng chục vạn đồng bào của bên bại trận phải chịu câu thúc thân thể từ vài tháng đến hàng chục năm mà không được xét xử; về hàng triệu người đã liều mình vượt thoát mưu tìm sinh đạo và hơn nữa là lòng người ly tán, chia rẽ mãi cho đến nay đã non nửa thế kỷ mà vẫn chưa tìm được sự hòa giải, hòa hợp.
Để con thấy rằng, nếu lựa chọn là tha thứ thì con có cả kẻ thù để làm bạn nhưng lựa chọn là trả thù thì có lẽ con có cả một thế giới rộng lớn để làm kẻ thù của mình vậy.

Điều cuối cùng, mẹ sẽ không dạy con: Tiền là tiên hoặc là chìa khóa vạn năng cho mọi cánh cửa…
Nhưng mẹ sẽ nói với con về giá trị của đồng tiền rằng: 10 ngàn đồng là giá của hai cây kem, là đủ một suất cơm tạm no cho các bạn nghèo khó. Và mẹ cũng sẽ kể cho con nghe về những người giàu có bất thường, bất lương, sở hữu tiền ức bạc mớ, của chìm của nổi, dù đồng lương có tích cóp đến vài trăm năm cũng không nhiều được như thế nhưng vĩnh viễn họ không thể sở hữu được sự tôn trọng của chính đồng bào của mình, của người đời? Để con hiểu rằng, con có thể làm ra đồng tiền nhưng đồng tiền không làm ra giá trị của con.

Và con ạ, con hãy sở hữu lòng tự trọng, hãy nung nấu thêm ý chí quật cường, để có lúc, con làm rạng danh dân tộc mình, để con tự hào được là người Việt đáng tự hào. Con nhé?!

LS Đặng Đình Mạnh

1 Comment

  1. […] Đặng Đình Mạnh (ĐTL’s Blog) – Mẹ cho con hình hài, nhưng đất nước cho con nguồn cội. Mẹ dạy con gọi […]

RSS feed for comments on this post · TrackBack URI

Comments are closed.

%d bloggers like this: